GIÁO
LÝ NHÀ PHẬT DẠY CHÚNG TA: Cần tu khẩu nghiệp
Nghiệp là hành động tạo tác nhiều lần có chủ ý, cùa Thân, Miệng và Ý, nguyên nhân đưa tới quả báo, cả hai “nghiệp” và “quả báo” tạo thành” luật nhân quả”, tuần hoàn không dứt, đưa con người luân hồi khắp sáu cõi. Nếu gieo nghiệp thiện thì sẽ sanh ở cõi Trời, Người, Atula, còn nếu tạo nghiệp ác thì sẽ bị đọa vào Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sanh. Trong đó phần Miệng là gieo tạo nghiệp nhiều nhất. Nhưng đối với đạo Phật Tu là chuyển được nghiệp.
Cố kinh vân: “phù sĩ xử thế, phủ tại khẩu trung, sở dĩ trạm
thân, do kỳ ác ngôn”. nghĩa là, xét người ở đời, búa để trong miệng, sở dĩ giết
người, do lời nói ác. Cổ nhân cũng có dạy: “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu
xuất” nghĩa là: bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng
do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Phật dạy trong mười (10) cái nghiệp của con
người thì trong đó cái miệng đã chiếm bốn (4) gần một nửa:
1/ chuyện không nói có, chuyện có nói không,
2/ nói lời hung ác,
3/ nói lưởi đôi chiều,
4/ nói lời thêu dệt.
Nhưng trong cuộc sống hằng ngày ngoài bốn điều trên, cái miệng
còn tạo thêm nhiều nghiệp nữa như:
5/ ăn uống cầu kỳ,
6/ phê bình, khen chê,
7/ rêu rao lỗi của mọi người, (tứ chúng) toàn là những điều tổn
phước và tội phải đoạ vào địa ngục, cũng như làm mích lòng, gây mâu thuẩn, hận
thù giết hại lẫn nhau mà thôi.
Do vậy kinh cũng dạy, trong sinh hoạt hằng ngày có 4 hạng người
chúng ta nên tránh:
1/ Hay nói lỗi kẻ khác,
2/ hay nói chuyện mê tín, tà kiến,
3/ miệng tốt, bụng xấu (khẩu Phật, tâm xà),
4/ làm ít kể nhiều.
Từ cái miệng mà ta có thể biết tâm ý và đánh giá được người
khác, để có cách ứng xử thích nghi.
Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày cũng hết.
Phước đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo nghiệp, phê
bình, chỉ trích, nói lời ác... thì trong giây phút cũng có thể tiêu tan. Làm ơn
hay bị mắc oán, cũng do cái miệng nầy hay kể công, mắng nhiếc, nói sỉ nhục
người. “Thần khẩu nó hại xác phàm, Người nào nói quá họa làm khổ thân. Lỡ chân
gượng được đỡ lên. Lỡ miệng gây họa phải đền trả thôi” Cái miệng nầy rất tai
hại, ăn uống thì cầu kỳ muốn nuốt vào những món ngon vật lạ cho khóai khẩu, vừa
hao tốn tiền của, vừa đem bệnh vào thân, vì động thực vật bây giờ sản xuất chạy
theo lợi nhuận nên xử dụng hóa chất rất nhiều, nếu không biết kiêng cữ thì bệnh
nan y mang vào thân, để tự làm khổ mình và làm khổ bao người, phải lo chạy
chữa, là chuyện đương nhiên.
Người xưa cũng có dạy: “Khẩu khai thần khí tán. Thiệt động thị
phi sanh” tức là mở miệng nhiều lời sẽ hao tỗn thần khí, lưỡi động thường nói
chuyện phải trái, hơn thua, đẹp xấu, khen chê...để rồi phải tranh đấu, mạ lị
lẫn nhau khiến sanh ra lắm chuyện thương tâm.
Đấy là chỉ nói sơ qua những điều tai hại thường xảy ra hằng ngày
của cái miệng, còn lại suốt trong một đời người, do thoả thích cho cái miệng mà
chúng ta đã tạo không biết bao tội lỗi. Do vậy mà Tây phương cũng có dạy:”
trước khi nói phải uống lưỡi bảy lần” là vậy.
Cũng có kệ rằng:
Trăm năm vật đổi sao dời.
Một câu quý giá muôn đời còn ghi.
Mở lời trước phải xét suy.
Rằng ta cất tiếng ích chi chăng là”.
Lại có thơ:
“Lời nói đổi trắng thay đen,
Thiên đàng, điạ ngục bon chen lối vào?
Trực ngôn tâm chẳng lao xao.
Giữ tâm thiền định biết bao an lành”
Cái miệng cũng có nhiều cái lợi: dùng để ăn uống tốt, nuôi dưỡng
cơ thể, dùng để nói năng giao tiếp trong hằng ngày, tạo mối thâm tình, giao hảo
hài hòa, thông hiểu lẫn nhau, dùng để thuyết giảng, tụng niệm, dạy học, truyền
kiến thức và những điều lợi ích đến được nhiều người. Đọc câu chuyện trong quốc
văn giáo khoa thư sau đây sẽ thấy được sự lợi hại về cái miệng, lưỡi: “Một hôm
ông phú hộ ra lệnh cho người làm giết heo và chọn phần quí nhất của con heo làm
cho ông một món ăn. Người làm vâng lời và sau đó dâng cho ông một món ăn mà
phần quí nhất là cái lưỡi heo. Ông phú hộ hỏi tại sao thì người làm trả lời
rằng cái lưỡi là bộ phận quí nhất, vì nhờ cái lưỡi mà con người có thể diễn đạt
những tình cảm chân thành, những ý tưởng cao siêu, ích nước lợi dân và có ích
cho nhân loại. Ít lâu sau, ông phú hộ lại ra lệnh cho người làm giết heo và
chọn một bộ phận xấu xa nhất làm cho ông một món ăn. Người làm vâng lời và sau
đó dâng cho ông phú hộ một dĩa đồ ăn mà bộ phận xấu xa nhất lại cũng là cái
lưỡi heo. Ông phú hộ hỏi tại sao, người làm bèn trả lời rằng vì cái lưỡi có thể
nói lên những lời nói xấu xa nhất tàn ác nhất làm tan nát gia đình xã hội và có
thể khuynh đảo nước nhà ngay cả làm hại cho nhân loại. Ông phú hộ vô cùng ngợi
khen sự thông minh của người làm”. Thật là cái lưỡi không xương nhiều đường lắc
léo. Người xưa cũng có nói “nhứt ngôn khả dĩ hưng bang, nhứt ngôn khả dĩ tán
bang” nghĩa là một lời nói có thể xây dựng nước nhà, mà cũng có thể làm tan nát
nước nhà.
Lược sơ qua những điều lợi hại, thì chúng ta đã thầy cái miệng,
lưỡi của người thế gian điều hại sẽ nhiều hơn điều lợi rồi. Tạo hóa sinh ra con
người có hai lỗ tai, nhưng chỉ có một cái miệng, cho nên phải nghe nhiều hơn
nói, mới đúng với tự nhiên, được thân người là khó, có đầy đủ lục căn và miệng
lưỡi trọn vẹn là phước đức quá rồi, hãy nhân vốn phước báu nầy mà gieo trồng
thêm phước đức ra nữa, thì mới là người khôn, bởi vậy phải lo Tu cái miệng là
điều cần thiết nhất và xem như Tu hơn nửa đời người rồi.
HT Thích Thiện Hoà dạy:
“Người khôn nói ít nghe nhiều,
Lựa lời đối đáp, lựa điều hỏi han,
Trước người hiểu rõ khôn ngoan.
Nhường trên một bước rộng đường dễ đi.
Việc người chớ nói làm chi.
Chuyện mình mình biết, vậy thì mới khôn”
Người đời cũng có câu:
“Chim khôn kêu tiếng rỗng rang.
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Nghe rồi tỏ ngộ Bồ đề.
Khuyên người niệm Phật đồng về Tây phương”.
TT Chân Tín cũng có thơ:
“Bớt đi lời nói thị phi,
Bớt đi tội lỗi sân si đau buồn
Thêm câu niệm Phật nhiều hơn.
Phước điền thêm lớn tâm hồn thêm vui”.
Bồ Tát Giác Minh Diệu Hạnh có dạy: “Ít nói một câu chuyện, niệm
nhiều một câu Phật, đánh chết được vọng niệm, pháp thân ta hiện tiền”. Trong
kinh Pháp cú Phật có dạy: “Dầu nói ngàn ngàn lời, Nhưng không gì lợi ích, tốt
hơn một câu nghĩa, nghe xong được tịnh lạc”.PC 100, hay: “Không phải vì nói
nhiều, mới xứng danh bậc trí, an ổn không oán sợ, thật đáng gọi bậc trí” PC
258, “không phải vì nói nhiều, là thọ trì chánh pháp, người nghe ít diệu pháp,
nhưng trực nhận viên dung, chánh pháp không buông lung, là thọ trì Phật Pháp”.
PC 259. Phật cũng có dạy: “Làm thinh như chánh pháp, noí năng như chánh pháp”
là như vậy. Là Phật tử, một lời nói ra phải giúp cho nhiều người thông hiểu, an
lạc, lợi ích thì chúng ta không tiếc lời, phước đức cũng rất vô biên, nhưng rất
phải cẫn ngôn, cẫn ngữ khi phải nói ra những lời khiến người khác phải khổ đau,
thiệt hại, thì chúng ta sẽ phải gặt hái những điều tương ưng. Tạo Phước đức cả
một đời, nhưng chỉ cần một lời ác khẩu nói ra là tiêu tan trong giây phút.“Lời
nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Nhất là chúng ta
muốn tu hành được tinh tấn và thành tựu thì phải tránh những chuyện thị phi, vì
thị phi mất rất nhiều thời gian một cách vô ích, mà lại gây tạo rất nhiều
nghiệp khẩu, oan trái.
Có bài thơ rất hay:
“Lời qua tiếng lại
giải quyết chi đâu ?
Sao không dừng lại
kẻo hố thêm sâu.
Lời qua tiếng lại
đưa ta đến đâu ?
Sao không thở nhẹ
mỉm cười nhìn nhau.
Lời qua tiếng lại
đưa ta đến đâu ?
Sao không dừng lại
thở nhẹ và sâu” .
Xin luôn nhớ cho rằng:
“Trăm năm bia đá thì mòn,
ngàn năm bia miệng vẫn con trơ trơ”
“Ai ơi ! ít nói là vàng
Nói nhiều tội lỗi trái ngang cũng nhiều
Chi bằng ít nói bao nhiêu
Khỏi điều phiền não, khỏi điều thị phi
Hằng ngày tam nghiệp vô vi
Không tranh nhân quả có gì đảo điên
Không nghiệp chướng chẳng lụy phiền
Vô ưu, vô não nương thuyền tiêu dao,
Lợi hại như vậy đấy, nên mỗi chúng hãy mau lo tu cái miệng vậy.
Trong cuộc sống hằng ngày chúng ta thường đối đãi với nhau, cái
miệng phải luôn mỉm cười, nhạy lời xin lỗi và trọng lời cảm ơn. Phải tương
kính, dùng ái ngữ, không tiếc lời khen, tán dương, ca tụng, truyền rao những
người tốt, việc tốt, những điều hay, lẽ phải để nhân những điển hình tốt đẹp ra
thêm làm tô thắm cuộc đời, nhưng rất dè dặt tiếng chê, nên ăn chay để bảo vệ
môi trường và cứu tinh cầu, không nói dối, mà phải nói những lời chân thật,
không dối gạt, ta sẽ nhận được nhiều uy thế, tiếng tăm. Không nói lời thêu dệt,
mà nói những lời trung thực, sẽ được nhiều người kính mến. Không nói lời đâm
thọc, mà nói lời hoà hợp sẽ được nhiều người ủng hộ. Không nói lời thô ác, mà
nói toàn những lời hòa nhã, thương yêu, sẽ có cuộc sống cao sang. Đấy là những
pháp tu cho cái miệng, rất hay, rất bổ ích, chúng ta cần thực hiện theo, để gặt
hái được nhiều phước đức, lúc đó cuộc đời, gia đình và xã hội, trong hiện tại
được thanh bình, an đẹp và tương lai sẽ sanh vào nơi an lạc, thật hạnh phúc nào
bằng.
Nghiệp miệng chuyên tạo điều lành
Sống thời an lạc, tái sanh cõi hiền
Viên Thành, những ngày tịnh dưỡng
Bài Thơ về NGHIỆP KHẨU
Kinh dạy cái miệng tội lỗi vô cùng
Nghiệp khẩu có bốn, nói chung rất nhiều
Lời thời hung ác, lưỡi lại đôi chiều
Chuyện không nói có, có thời nói không
Nhiều lời thêu dệt, lắm chuyện viễn vông
Đâm bì thóc nọ thọc bì gạo kia
Khiến cho bao kẻ chịu cảnh chia lià
Nát tan nhà cửa gia đình thảm thương
Lại thêm rao lỗi tứ chúng bốn phương
Truớc mặt khen nịnh sau lưng chê cười
Thương thay người lại biến thành đười ươi
Để cho đánh mất tình người trong ta
Cái miệng ăn uống rất đỗi xa hoa
Giết bao loài vật để mà nuôi thân
Nhậu nhẹt say khướt như kẻ ngu đần
Thân mình phá hoại bệnh tình phải mang
Ung thư đột quỵ bệnh gút rõ rang
Nhà hàng ăn uống cầu kỳ nhẫn tâm
Quan điểm hưởng thụ tạo mọi lỗi lầm
Cũng từ cái miệng ăn càng nói xiên
Hoạ tai lại đến lắm chuyện não phiền
Lỡ lời một tiếng hận thù ngàn năm
Lòng ta trong sáng tợ ánh trăng rằm
Chiếu soi nhân thế tỏ đường quy y
Khiêm cung đối đãi tôn trọng lễ nghi
Nhạy lời xin lỗi trọng lời cảm ơn
Nhân văn đẹp tuyệt còn có nào hơn
Tán dương ca tụng trọng người hơn ta
Miệng cười tươi đẹp thanh thoát như hoa
Thành người cao qúy trên đời tôn vinh
Khẩu nghiệp không tốt nay biến thành xinh
Ăn sạch nói đẹp thanh bình hoan ca.
-Sưu tầm từ trang https://www.rongmotamhon.ne-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét