BÀI HỌC TỪ CUỘC SỐNG


CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯ DÂN

Một ông chủ giàu có và đầy quyền lực của một ngân hàng đầu tư ở New York đi nghỉ mát ở một ngôi làng nhỏ yên tĩnh thuộc miền duyên hải Mexico. Gần trưa, khi đang thư giãn và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của biển xanh, ông trông thấy một ngư dân trở về sau chuyến ra khơi. Khi người đàn ông Mexico xách hai con cá ngừ vây vàng khá lớn ra khỏi thuyền, vị khách người Mỹ  liền  tiến đến hỏi người đánh cá  - có vẻ như cũng  trạc bằng tuổi ông:
- Chào ông, ông mất bao nhiêu thời gian để bắt được mấy con cá đó?
Người ngư dân nhún vai:
- Không lâu lắm, vì tôi có thể biết được ở đâu có cá, ở đâu không.
Nghe vậy, vị khách người Mỹ hỏi người ngư  dân  là  tại  sao ông  ta không đi  lâu thêm nữa để có thể bắt được nhiều cá hơn.
Người ngư dân đã giải thích đơn giản rằng:
- Tôi chỉ bắt cá đủ cho gia đình tôi ăn thôi.
Ông chủ ngân hàng bèn hỏi tiếp:
- Vậy ông làm gì với thời gian rảnh rỗi trong ngày?
Người đánh cá trả lời:
- Ồ, buổi sáng thì tôi thường dậy trễ và ra khơi muộn hơn mọi người. Sau khi đánh được một ít cá, tôi trở về nhà, chơi đùa với mấy đứa con của tôi, ăn một chút gì đó và rồi nghỉ trưa với bà xã. Sau bữa ăn tối, tôi đi tản bộ ra khu thương mại, uống bia và chơi đàn guitar cùng những người bạn. - Và với nụ cười thật sảng khoái, người ngư dân rạng rỡ nói.
- Tôi đã có một cuộc sống thật đầy đủ và hạnh phúc.
Vị chủ ngân hàng tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Cuộc sống đầy đủ ư? Nghe này ông bạn ơi, tôi có thể giúp ông trở nên giàu có.
Người ngư dân lúng túng hỏi:
- Vâng, bằng cách nào?
Ông chủ ngân hàng người Mỹ cao hứng:
- Tôi có bằng MBA(*)
 ở trường Harvard. Hãy nghe cho kỹ nhé: Nếu mỗi buổi sáng ông dậy  thật sớm, đi  ra biển  lâu hơn và bắt nhiều cá hơn  thì chẳng bao  lâu nữa ông sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, và rồi ông có thể mua được cả một đội tàu đánh cá.
Người ngư dân Mexico lịch sự đứng nghe vị khách người Mỹ tỉ mỉ vạch cả một kế hoạch làm giàu:
- Tiếp đó, ông có  thể xây dựng một nhà máy chế biến cá rồi đem bán sản phẩm cho một công ty lớn và kiếm được nhiều tiền.
Người ngư dân đáp lời với cặp mắt long lanh:
- Vâng, và sau đó chắc ông sẽ khuyên tôi chuyển đến một ngôi làng nhỏ, yên tĩnh bên bờ biển, buổi sáng không cần phải dậy sớm, mỗi ngày chỉ cần bắt được một ít cá rồi về chơi đùa với mấy đứa con, nghỉ  trưa với bà xã; đến  tối  lại đi bộ vào khu  trung  tâm thương mại, nhấm nháp vài ngụm bia với bạn bè, vừa chơi guitar vừa ca hát.


"Trạng thái cô đơn giúp bạn kết nối được với bản thể của bạn, một trạng thái cần thiết nếu bạn muốn nhậnra chính mình.  - Antonin-Dalmace Sertillanges  (1863 – 1948)"
...
"Chỉ khi tĩnh tâm chúng ta mới có thể biết được lúc nào lời nói của ta có giá trị.- Maxwell Winston Stone"

(Nguồn sưu tầm Internet)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

HIỂU LỊCH SỬ ĐỂ YÊU NƯỚC HƠN

Lý Công Uẩn, quân vương vĩ đại, khai sáng nghìn năm hưng thịnh nước Nam (P.3): Văn võ oai hùng, uy chấn bốn phương   Một bậc thánh n...