VÔ DỤNG LÀ HỮU DỤNG
Hai
thầy trò thợ mộc nọ khi đi ngang qua Khúc Viên ở nước Tề, thì thấy mọi người
vây quanh làm lễ cúng tế dưới gốc cây. Cây đó rất to, tán lá đủ che cho hàng nghìn
xe ngựa, nếu lấy dây đo vòng quanh thân cây có lẽ cả trăm thước. Nhưng người
thợ mộc này lại không thèm chú ý đến cái cây đó.
Người
học trò thấy thế hỏi:
—
Thưa thầy, kể từ ngày con theo thầy học nghề đến nay, con chưa từng thấy qua
cây gỗ nào tốt như vậy? Nhưng sao sư phụ không để ý đến nó, chỉ quan tâm nhìn
đường đi, vậy là có ý gì?
Người
thầy nói:
— Đừng nhắc nữa,
đó chỉ là cây gỗ vô dụng. Dùng nó đóng thuyền, quá nặng; dùng nó làm quan tài,
chẳng bao lâu sẽ bị mục nát; làm dụng cụ gia đình, mỏng manh không đủ sức chứa
đồ; làm cửa hoặc cửa sổ, quá nhẹ quá xốp; làm xà cột, dễ bị mọt ăn, loại cây
này không thể thành vật dụng gì có ích, do đó nó mới có thể sống lâu, mới có
thể cao to như thế.
Người
thợ mộc trở về nhà, tối hôm đó, cây gỗ bỗng xuất hiện trong giấc mơ và nói với
ông ta:
— Ông lấy cái gì để so sánh với tôi? Những
cây có hoa văn đẹp thì bị con người chặt làm vật liệu chế tạo các dụng cụ;
những loại cây như cam, chanh, quất, ra hoa kết trái, qua vài mùa vụ cũng bị
chặt bỏ; đối với con người thì chúng là những giống cây có ích, nhưng cũng vì
thế mà tuổi thọ của chúng ngắn ngủi. Ông cho rằng tôi là kẻ vô dụng, nhưng nó
lại có tác dụng nhất đối với tôi. Nếu như trong mắt ông, tôi có chỗ nào hữu
dụng, thì tôi đã không thể hưởng thọ tuổi cao thế này, và cũng không có cơ hội
sống đến bây giờ.
(Trích từ sách 100 Câu Truyện Triết Lý & Kẻ Trí)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét