BA LỜI KHUYÊN CHÂN THÀNH
Trên
đường quay trở về từ thôn trang lân cận, vị giáo sĩ nhìn thấy một người mang
bán một con chim rất đẹp. Vì vậy ông ta mua con chim đó và nghĩ: “Con chim đẹp
thế này, nhất định ăn rất ngon”.
—
Không được có suy nghĩ như vậy - Đột nhiên con chim mở miệng nói.
Giáo
sĩ giật thót mình hỏi:
—
Cái gì? Nhà ngươi vừa nói à?
Con
chim nói:
—
Đúng, tôi không phải là con chim bình thường. Nếu ông đồng ý thả tôi ra, tôi sẽ
cho ông ba lời khuyên.
Giáo
sĩ nghĩ: “Con chim này biết nói, như vậy chắc chắn nó cũng có học vấn cao”, nên
đồng ý:
—
Được! Hãy nói cho ta nghe ba lời khuyên đó rồi ta sẽ thả ngươi ra.
Chim
nói:
—
Điều khuyên thứ nhất là không bao giờ được tin tưởng vào những lời nói dối, bất
luận đó là ai cho dù anh ta có vĩ đại, nổi tiếng, uy danh, quyền lực và quyền
uy thế nào đi nữa. Chỉ cần người đó nói sai là không được tin.
Giáo
sĩ gật đầu:
—
Đúng.
Con
chim tiếp tục nói:
—
Điều thứ hai, không bao giờ làm việc vượt quá khả năng của mình, bất luận việc
đó có cần thiết đi
nữa. Vì thế,
trước khi bắt tay vào làm việc gì cũng phải cẩn thận đánh giá, nắm được khả
năng của bản thân. Chỉ những người hiểu được giới hạn của bản thân mới là người
thông minh, và những kẻ ngốc lại luôn muốn chứng tỏ bản thân mình là tài ba.
Giáo
sĩ gật đầu nói:
—
Đúng.
Con
chim lại tiếp tục:
—
Điều thứ ba, nếu như ông làm việc tốt, thì không phải sám hối, người ta chỉ sám
hối khi làm điều sai trái.
Cả
ba lời khuyên đều là những điều sâu sắc, hoàn mỹ. Do đó ông thả con chim ra,
vui vẻ quay về giáo đường, ông nghĩ: “Ta sẽ dùng ba lời khuyên này cho buổi
giảng đạo lần sau, đây sẽ là những lời diễn thuyết tuyệt vời, ba điều này đủ để
làm thay đổi một con người. Ta phải viết nó lên trên tường, khắc nó lên trên
bàn, như thế ta sẽ nhớ đến nó mọi lúc.”
Đột
nhiên, ông ta nghe thấy tiếng con chim kia cười khoái trá trên cành cây, giáo
sĩ hỏi:
—
Tại sao ngươi lại cười?
Con
chim nói:
—
Ông thật là ngốc, trong bụng của tôi có một viên kim cương rất quý, nó là vật
báu vô giá. Nếu như giết tôi, ông sẽ trở thành người giàu có.
Nghe
con chim nói vậy, vị giáo sĩ rất hối hận: “Ta thật ngốc, ta vừa làm gì? Ta lại
tin vào lời của một con chim?”
Ông
ta tức giận vứt quyển sổ ghi chép trên tay, rồi trèo lên cây. Vị giáo sĩ này đã
già, mà trước giờ cũng
chưa từng leo
cây. Mỗi lần ông leo gần đến chỗ con chim đang đậu, thì nó lại bay lên cao hơn,
cứ như thế cuối cùng ông và con chim đều ở tuốt trên ngọn cây. Khi ông đưa tay
ra bắt, thì nó bay đi, còn ông bị trượt chân rơi xuống đất, chảy rất nhiều máu,
hai chân lại bị gãy, tình cảnh rất nguy kịch.
Trong
lúc ông đang hấp hối, con chim lại bay đến đậu trên một cành cây thấp, nói:
— Ông đúng là ngốc. Đầu tiên, chẳng nhẽ ông
tin chuyện trong bụng tôi có viên kim cương quý giá sao? Một lời nói dối như
thế mà ông cũng tin à? Ngốc thật! Sau đó ông lại làm một việc vượt quá khả năng
của mình, ông đã từng leo cây bao giờ chưa? Ông cũng biết là chim có thể bay,
ông nghĩ có thể bắt tôi bằng tay ư? Ông đúng là đại ngốc. Có phải ông hối hận
vì đã thả tôi ra? Đã làm một việc tốt thì tại sao còn cảm thấy tiếc nuối. Bây
giờ ông về nhà viết lại những nguyên tắc này và hãy dùng nó cho lần giảng đạo
sau nhé!
(Trích từ sách 100 Câu Truyện Triết Lý & Kẻ Trí)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét