THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC
Có một người được dẫn đi
tham quan thiên đường và địa ngục.
Lúc được dẫn đến địa
ngục, nơi giam giữ ma quỷ, ông vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy quang cảnh nơi
đây. Một bữa ăn vô cùng thịnh soạn được bày ra trước mặt mọi người, nhưng ở đó
không có tiếng nhạc cũng không có tiếng cười. Mặc dù đang ngồi trong bàn tiệc,
vậy mà ai cũng mặt mày ủ rũ, chẳng có lấy một niềm vui. Ông phát hiện bên tay
trái của họ có buộc một cái nĩa, còn bên tay phải buộc một con dao, dao và nĩa
đều dài bốn thước, không thể nào cắt hay gắp thức ăn, vì thế tất cả đều bị chết
đói.
Sau đó, ông lại đi lên thiên đường, cảnh trí nơi đây cũng giống
như dưới địa ngục, dao nĩa cũng dài bốn thước, nhưng cư dân sống trên thiên đường
này không ngừng ca hát, cười đùa. Lúc mới nhìn thấy, ông vô cùng lấy làm lạ,
sau đó ông đã hiểu được nguyên do vì sao. Là vì người ở địa ngục chỉ biết mỗi bản
thân mình, chẳng chia sẻ cho ai, kết quả chẳng ai ăn được gì, nên đều bị chết
vì đói. Còn những người sống trên thiên đường biết giúp đỡ lẫn nhau, người bên
này gắp cho người bên kia ăn, do đó tất cả đều không bị đói. Đó là cách giúp
người mà cũng là giúp chính bản thân mình.
(Trích từ sách 100 Câu Truyện Triết Lý & Kẻ Trí)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét