NGẪM LẠI ĐỂ DẠY CON CHÁU BIẾT SỐNG

HƠN SÁU MƯƠI NHÌN LẠI
Chiều nay ngồi sườn núi
Quê danh nhân Đỗ Cận
Trời mù sương giá lạnh
Tôi nhìn lại đời tôi
Cha tôi đi bộ đội
Hòa bình cha tôi về
Một năm sau sinh tôi
Trên tôi là chị gái
Cha đóng quân xa nhà
Ba lần cha đi phép
Tôi có thêm ba em
Mẹ vô cùng vất vả
Nuôi dạy chị em tôi
*
* *
Thưở nhỏ tôi đi học
Mải chơi khăng chơi đáo
Học hành chẳng mấy chữ
Nhưng cũng hết cấp Ba
Theo bước cha và ông
Tôi lên đường nhập ngũ
Bốn chục năm chiến sỹ
Với hai năm giao liên
Rồi ba lần học nghề
Tổng cộng mất bảy năm
Ra trường tôi đi làm
Ba năm kéo dây điện
Vá lốp xe sáu năm
Hai hai năm xếp chữ
Sang năm thứ bốn mốt
Rồi tôi được nghỉ hưu
Cũng đã được bốn năm.
                *
               
* *
Nay đã hơn sáu chục
Ngồi nhìn lại cuộc đời
Mấy chục năm tuổi trẻ
Lấy vợ rồi sinh con
Nhưng đóng quân xa nhà
Sống chẳng có trách nhiệm
Với Bố Mẹ, Vợ con
Giờ đã bạc trắng đầu
Chẳng một xu tiết kiệm
Nhưng tâm tôi dằn vặt
Nên giờ tu tỉnh lại
Về bán nước vỉa hè
Sau đi làm Bảo vệ
Nay tôi đi làm xa
Mong có tiền đỡ vợ
Và lo bậc sinh thành
Khi về với Tiên tổ
Từ bài học của tôi
Các bạn trẻ suy ngẫm
Sống trách nhiệm với mình
Với Bố Mẹ, Vợ con
Để khi già đỡ khổ!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

HIỂU LỊCH SỬ ĐỂ YÊU NƯỚC HƠN

Lý Công Uẩn, quân vương vĩ đại, khai sáng nghìn năm hưng thịnh nước Nam (P.3): Văn võ oai hùng, uy chấn bốn phương   Một bậc thánh n...