SỰ KIỆN 30.4: NHÌN TỪ NHIỀU PHÍA – KỲ 10: LÁ THƯ
TUYỆT MỆNH CỦA LINH MỤC TRẦN ĐỨC SÂM
Chiến
dịch đường 14 – Phước Long (1.1975)
Trong các tài
liệu thâu giữ từ dinh Độc Lập và Phủ Đặc ủy trung ương tình báo của chính
quyền Sài Gòn có lá thư tuyệt mệnh của linh mục Trần Đức Sâm viết từ mặt trận
Phước Long (hồ sơ số 568 – Font ĐIICH)…
Thư viết đúng dịp
lễ Giáng sinh – gửi linh mục Cao Văn Luận:
Phước Long ngày 25.12.1974
Kính trình cha Chính,
Tuyệt vọng rồi cha Chính ơi ! Sáng ngày
19.12 (1974), con đã gọi điện kêu cứu cha chính là vì thấy Đức Phong, cầu 37,
Bù Na, cầu 111, Bố Đức, đã mất hết, còn quanh Tỉnh một hai cây số có Việt Cộng
xuất hiện (…) Chiều 19, con thúc Hội đồng Tỉnh nhóm họp và mời đại tá (tỉnh
trưởng) đến để cùng xét lại tình hình. Suốt hơn hai tiếng đồng hồ con đã tay
đôi đấu khẩu với đại tá, con đã nói thẳng cho ông biết tình cảnh đồng bào, tinh
thần của lính, sĩ quan qua những sự kiện cụ thể. (…) Bố Đức vừa là quân lỵ mới,
vừa là trung tâm tỵ nạn – sau khi giải tỏa được 3 ngày, sang Chúa nhật 22 lại
bị đánh và 4 giờ chiều thì bị tràn ngập, bỏ chạy tán loạn. Xứ Phước (?) sang
thứ hai cũng mất luôn. Thế là Phước Long chỉ còn chút quân lỵ Phước Bình và
tỉnh lỵ Phước Long mà thôi. Hiện nay Việt Cộng đặt đại liên và hỏa tiễn phòng
không nhiều nơi, nhất là dọc từ Bố Đức về Phước Bình. Mỗi lần máy bay lên là nó
bắn. Lúc 11 giờ một chiếc C 130 lên tiếp tế vừa décoller thì bị hỏa tiễn (bắn)
cháy, lao đầu xuống tan tành.
Thấy thiết giáp T54, súng phòng
không, xe molotova chạy cả đoàn, đồng bào, quân đội, và sĩ quan đều chỉ nghĩ
đến chuyện một chạy hai chết ! Ông Tỉnh (tỉnh trưởng) không dám nói thật với
thượng cấp nên tìm cách che giấu, không cho đồng bào đi, chúng con can thiệp cũng có cấp giấy đi máy
bay nhưng dặn không cho ai (theo) lên máy bay. Đồng bào kéo nhau đến bãi đáp
chờ cả tuần mà không đi được. Một số công chức, nhà giàu, họ hối lộ với phi công gunship thì thoát thân
được với giá hai ba
chục ngàn một người. Thế thì con nhà nghèo sao đi được.
Sau khi thấy CIA ở Biên Hòa gọi nhân viên ở Phước Long về, chúng con biết là họ
được (lệnh) bỏ Phước Long và con đã xin giấy cho thầy giảng (…) chạy ,
nhưng chờ chực 3 ngày mà chưa đi được. Còn
con chưa giải quyết được, vì giáo dân chưa đi nên cầu cứu – từ sáng Chúa nhật
tất cả giáo dân Bố Đức, Phước…(?), chạy luôn về tỉnh hết.Thật
là bi thảm, chết đến nơi, phen này họ cần sự hiện diện của chúng con, nên chúng
con đã cam kết với đồng bào là nếu đồng bào không đi được thì chúng con sống
chết như họ.
Nghe ngóng đài BBC, Manila, thì chắc chắn là Phước Long sẽ mất… Hiện nay nhìn
vào tình hình Việt Cộng, nhìn vào tinh thần lính (Sài Gòn), nhìn vào sự tăng viện
nhỏ giọt của quân đoàn, không ai có thể tin là Phước Long cầm cự nổi nếu bị
đánh. Tất cả vợ con
từ đại tá đến các ty sở đã đi từ một vài ngày đầu nổ súng. Như vậy không cho
dân chạy, định giao luôn cho Cộng sản sao ! Chúng con biết lúc này chính phủ không có khả
năng nuôi dân tỵ nạn nên không dám tổ chức di tản như năm 1972 (mùa hè đỏ lửa),
nhưng ít nữa (hãy) cho dân chạy và họ tự kiếm chỗ ăn ở. Số lính ít ỏi quân đoàn
vừa cho lên Phước Long là lính sư đoàn 5, bạc nhược và thua ở Snoul, mệt mỏi
nơi chiến trường An Điền, nên chả làm được gì.
Ông
Tỉnh nay đang bị dân oán, công chức, quân nhân ghét, làm sao có thể giữ nổi mảnh
đất còn lại trước sức mạnh dồi dào về vũ khí lẫn tinh thần của Việt Cộng. Tuyệt vọng, con đã dọn mình chết, đã làm testament và
chờ chết – chờ lọt vào tay Việt Cộng và chỉ hy vọng 1% chạy thoát và sống sót khi Việt Cộng
tấn công. Đến đây chắc cha Chính biết tinh thần con bị căng thẳng đến độ nào rồi. Nhưng thưa cha Chính, đức tin đã trấn an con, nay
con đã chấp nhận và sẵn sàng….
Xin cha Chính thương.
Con (Trần Đức Sâm)
Đến nay, bức thư trên là tài liệu góp phần
thông tin chính xác về mặt trận Phước Long ngày ấy và phản ánh phần nào một số
nội dung chính trị xã hội liên quan.
Nhận thư ngày 27.12.1974, linh mục Cao Văn
Luận đã gửi bản sao lá thư đến tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, kèm theo mấy dòng
sau (ghép chung hồ sơ số 568 – font ĐIICH: Đệ nhị Cộng hòa – Trung tâm lưu trữ
quốc gia II – TP. HCM):
Sài Gòn ngày 27.12.1974
Kính thưa Tổng thống, tôi xin phép đệ trình tổng thống bản sao bức thư của cha
Trần Đức Sâm, chánh xứ tỉnh lỵ Phước Long mà tôi vừa nhận được chiều nay do
thầy giảng của cha Sâm mang về, để tổng thống biết rõ hơn tình hình bi đát của
Phước Long. Nếu còn có thể, xin tổng thống cho lệnh di tản dân chúng theo
nguyên vọng của họ.
Trân trọng kính chào tổng thống (ký tên) – Cao Văn Luận.
Cao Văn Luận thụ phong linh mục khoảng
1938-1939, học Trường sinh ngữ Đông Phương Paris 1942-1945, dạy Triết tại
trường Quốc Học – Huế từ 1949. Ông đứng ra vận động thành lập Viện Đại học Huế
và là Viện trưởng đầu tiên của Viện Đại học Huế từ 7.1957 cho đến ngày bị chế
độ Ngô Đình Diệm cách chức vì lý do đã để phong trào sinh viên Huế đấu tranh
chống đàn áp Phật giáo. Sau ngày nhà Ngô sụp đổ, linh mục Cao Văn Luận tiếp tục
làm Viện trưởng Đại học Huế và từ chức vào tháng 9.1964. Từ đó ông giảng dạy
tại Đại học Sư phạm Sài Gòn cho tới năm 1975. Là một giáo sư tận tuỵ, người mở
đầu của nền đại học khu vực miền Trung, ông được giới trí thức miền Nam quý
trọng. Ông mất tại Chicago (Mỹ) năm 1986, thọ 76 tuổi. Lá thư tuyệt mệnh của
linh mục Trần Đức Sâm gửi ông đã được ông chuyển ngay đến Nguyễn Văn Thiệu
như đã nói trên.
Nhưng Thiệu đã không đáp ứng. Và rồi, như cách diễn
đạt của các đài phương Tây, toàn bộ tỉnh Phước Long đã “hoàn toàn do
Cộng sản kiểm soát kể từ ngày 6.1.1975” – trở thành
ngòi pháo làm bùng nổ dây chuyền các mặt trận tiếp đó, dẫn đến sự kiện 30.4 vào
bốn tháng sau. Còn lúc ấy – ngay khi tiếng súng vừa dứt – Hà Nội luôn chờ đợi
câu trả lời về hiệu quả của đòn “trinh sát chiến lược” giáng
vào Phước Long do một điệp viên ngoại hạng từ Sài Gòn gởi ra: Phạm Xuân
Ẩn… (còn nữa)
(Sưu tầm từ https://motthegioi.vn)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét